Sắc màu 54

Sắc màu 54

Mùa gặt và trò chơi lưu giữ ký ức của tuổi thơ

Việt Hà 14/06/2026 08:40

Mùa gặt không chỉ mang về những hạt lúa vàng nặng trĩu - thành quả của người nông dân sau những tháng ngày gieo trồng, chăm chút, mà còn lưu giữ những ký ức bình dị của làng quê và tuổi thơ của lũ trẻ lớn lên cùng những vụ mùa...

Những con đường phủ vàng rơm mới

Tôi thích nhất những buổi chiều mùa gặt. Khi ấy, con đường làng từ cánh đồng về nhà không còn màu đất quen thuộc mà được phủ bởi một lớp rơm vàng óng. Rơm theo những chuyến lúa từ đồng về, vương khắp lối đi, nằm đầy trên bờ cỏ và mắc lại nơi những bụi cây ven đường. Chỉ cần đạp xe qua, những sợi rơm khô đã quấn vào nan hoa, mắc cả vào xích xe khiến bánh xe quay chậm lại.

Lũ trẻ chúng tôi thường chẳng vội về nhà. Đứa dắt xe, đứa ngồi xổm bên vệ đường gỡ từng sợi rơm khỏi xích rồi lại cười đùa, chạy nhảy. Phía trước là cánh đồng vừa gặt xong còn thơm mùi lúa mới. Phía sau, mặt trời đang chậm rãi khuất dần sau rặng tre cuối làng, để lại một khoảng trời vàng như màu rơm còn vương trên lối nhỏ.

Kí ức tuổi thơ (Ảnh St)
Kí ức tuổi thơ. (Ảnh St)

Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của một ngày mùa gặt. Khi công việc ngoài đồng đã vãn, khi tiếng người gọi nhau thưa dần và gió chiều bắt đầu lướt qua những gốc rạ mới. Cả cánh đồng như rộng hơn sau những ngày tất bật thu hoạch.

Và cũng chính từ những thửa ruộng ấy, những làn khói đầu tiên bắt đầu xuất hiện…

Trò chơi thích thú của lũ trẻ ngày mùa

Điều khiến lũ trẻ mong chờ nhất mỗi mùa gặt không phải những ngày nghỉ học theo người lớn ra đồng, mà là những làn khói rơm xuất hiện vào cuối buổi chiều.

Khi mặt trời dần khuất, trên những thửa ruộng chỉ còn trơ gốc rạ bắt đầu xuất hiện những đốm lửa nhỏ. Người lớn gom rơm rạ lại rồi đốt. Những làn khói trắng từ từ bay lên, lan là là trên mặt ruộng, phủ một lớp sương mỏng lên cả cánh đồng.

Và đó cũng là lúc trò chơi quen thuộc bắt đầu.

Lũ trẻ gọi nhau chạy ùa vào giữa màn khói. Đứa này vừa biến mất thì đứa khác bất ngờ hiện ra. Có đứa cố tình đứng im giữa làn khói trắng để bạn bè đi tìm. Có đứa vừa chạy vừa cười đến đỏ cả mặt. Tiếng cười vang lên giữa cánh đồng chiều, trong trẻo và giòn tan.

Chiều buông (Ảnh St)
Chiều buông. (Ảnh St)

Chiều xuống hẳn. Khói rơm ngoài đồng dần tan vào không trung. Từ những mái nhà thấp, khói bếp lại bắt đầu bay lên. Đâu đó trong làng, mùi cơm mới từ vụ lúa vừa thu hoạch lan ra từ những gian bếp nhỏ.

Lũ trẻ sau một hồi chạy nhảy lại lục tục trở về nhà. Trên vai còn vương mùi khói rơm, dưới chân còn bám đất đồng. Bữa cơm tối hôm ấy có thể chẳng có gì đặc biệt, nhưng hương gạo mới thơm dẻo vẫn khiến cả gian nhà ấm áp hơn thường ngày.

Nhiều năm đã trôi qua. Những con đường quê giờ đã khác. Xe đạp ngày ấy cũng không còn. Những đứa trẻ từng chạy giữa khói rơm năm nào đã lớn lên và đi xa.

Nhưng mỗi khi bắt gặp đâu đó mùi rơm mới sau một vụ gặt, ký ức lại bất ngờ trở về. Tôi lại thấy con đường làng phủ vàng rơm rạ. Thấy chiếc xe đạp với những sợi rơm mắc vào xích. Thấy những làn khói trắng đang trôi chậm trên cánh đồng chiều. Và thấy những đứa trẻ vô tư chạy giữa màn khói ấy, như thể thời gian chưa từng trôi qua.

Việt Hà